Đôi khi để có tiền họ còn “đi khách” và đôi khi còn “kiêm” luôn cả buôn bán ma tuý... Tôi đã từng được làm quen với những vũ nữ sống trong thế giới của đêm tối nên biết ít nhiều về họ, biết rằng sau các sô phô diễn còn vô vàn chuyện bi, hài không dễ gì có thể nói ra.

“Dưa góp” đi bar

Nếu nói ở Hà thành nhộn nhịp nhất, sống thực nhất là vào lúc 0h hàng ngày trở đi thì quả là không ngoa chút nào. Bởi lúc đó cái xã hội về đêm ở đất kinh kỳ này mới bộc lộ hết những mặt tốt và xấu của nó. Đêm Hà thành thật nhiều điều đáng nói. Nhưng ở phóng sự này, tác giả chỉ xin đề cập đến một trong những vấn đề đang là trào lưu, mốt của giới trẻ đất Hà thành mấy năm nay đó là đến các vũ trường để xem các vũ nữ “ôm bục”.

Tuy đã nghe từ lâu nhưng muốn “mắt thấy, tai nghe” và mục sở thị nên tôi đành “gồng mình” làm một chuyến chịu chơi. Để nhập cuộc cùng với thế giới đêm ở Hà thành này tôi phải nhờ cậy đến thằng bạn. Được cái thằng bạn này “mải ham chơi nên quên lấy vợ”, vì vậy nó cũng biết được rất nhiều chốn vui vẻ ra trò ở Hà Nội.

Hôm đến nhà để đặt vấn đề hắn phán một câu xanh rờn: “Muốn viết về đề tài này thì phải có ít nhất 5 đến 10 “vé” (khoảng từ 10 đến 20 triệu đồng), nếu không có chỉ đứng ngoài mà nhìn vào. Ông biết 1 chai rượu XO trong vũ trường giá bao nhiêu không? Bằng cả 2, 3 tháng lương của ông đấy!”. Tôi chẳng biết mất bao nhiêu nhưng nghe vậy cũng hơi chột dạ. Tuy nhiên, để đạt được mục đích mà mình đã đặt ra tôi đành “chơi bài ngửa” với thằng bạn thân.

Tôi móc sạch túi gom được hơn 5 triệu đồng cầm đến nhà rủ hắn đi vũ trường. Nhìn thấy số tiền ít ỏi của tôi, hắn cười bằng mũi. Tuy nhiên, thương tình và thấy tôi năn nỉ mãi, H mới chịu cho nhập bọn. Trước khi vào, hắn dặn trước: “Phải chịu khó thức khuya, không được bỏ cuộc chơi nửa chừng và quan trọng nhất là không được nổi “máu nghề nghiệp” trong lúc vào vũ trường. Nếu mà quay phim, chụp ảnh bằng di động thì coi chừng! Bọn vệ sỹ trong vũ trường đã quá quen thuộc với trò quay phim, chụp ảnh bằng điện thoại di động của các “bố” phóng viên, nhà báo rồi. Bởi vậy, bây giờ bất cứ ai đang ở trong vũ trường mà rút điện thoại di động ra dù là để liên lạc với bạn bè, người thân đều được các vệ sĩ đến “mời” ra ngoài rất lịch sự”.

Tôi hiểu H đang cảnh báo cho tôi về những rắc rối nếu như tôi tác nghiệp ngay trong vũ trường. Để H yên tâm, tôi gửi lại toàn bộ máy móc của cánh nhà báo hay mang theo bên mình như những vật bất ly thân để theo H đi “Dancing” 1 lần.

Vũ trường được đám bạn của H chọn là một vũ trường nằm tận quận Hà Đông, cách Hà Nội chừng mươi cây số. Thấy tôi mắt chữ o, miệng chữ a, ông bạn nối khố liền trịnh trọng giải thích như một thầy giáo già lên lớp cho con trẻ: “Dân chơi Hà thành bây giờ đã chán đến các vũ trường, quán bar trong thành phố rồi. Một mặt do lực lượng công an và văn hoá kiểm tra gắt gao nên các ông chủ vũ trường cũng đã không còn máu chơi như trước. Nhất là kể từ khi các vũ trường nổi tiếng bị lực lượng công an bắt gọn khi đang tổ chức kinh doanh mại dâm, hút chích trong vũ trường nên giới ‘ăn đêm” ở Hà thành đều tìm về hay nói đúng hơn là dạt về những vùng ven đô như vũ trường S.H của quận Hà Đông này.

Một số khác lại đi tìm cảm giác mạnh tại các vũ trường thuộc một số tỉnh, thành phố gần sát Hà Nội như Hải Phòng, Quảng Ninh, thậm chí có một số “đại gia” trong làng “đi đêm” của Hà thành đã vào tận Thanh Hoá, Vinh để tìm kiếm những giây phút ngẫu hứng và tìm thú vui ở những chốn lạ. Tuy nhiên, hầu hết giới trẻ Hà thành vẫn chọn nơi đây để chiêm ngưỡng màn ôm bục của các vũ nữ”.